back to Homepage

Cà phê hoài niệm

Cà phê hoài niệm

Cà phê hoài niệm

Mân mê li cà phê nóng trong tay, nó ngước nhìn màn mưa trắng xóa. Lòng lâng lâng như đang trôi trên một dòng dòng ký ức với những gam màu sống động. Những kỷ niệm xưa cũ tưởng chừng đã phủ kín bụi thời gian chợt ùa về.

– Trò đến lâu chưa- giọng nam trầm ấm vang lên phía sau đưa nó trở về với hiện tại.

– Lâu lắm rồi! Xin lỗi trò đi – Nó phụng phịu.

Nó 18 tuổi, vừa trải qua kỳ thi đại học, với điểm số không như mong muốn. Đang quyết tâm ôn thi lại vào ngôi trường mơ ước.

Thầy- người đang ngồi chịu trận nghe đủ mọi lời trách móc của nó – là cậu bạn học cùng lớp 12 trông thư sinh và thành tích học tập đáng nể. Vì một phút bất cẩn đã nhận lời làm “gia sư” 3 tháng cho nó trước khi nó thi đại học.

Lớp học của hai thầy trò là quán cà phê nhỏ nhắn, nằm nép mình kiêm tốn trên một con đường nhỏ. Quán thường thưa khách, ông chủ quán lại dễ tính nên cho phép bọn học sinh học bài ngay trong quán.

 Chỗ ngồi quen của hai thầy trò là gác lửng, nơi có khung cửa kính có thể nhìn thấy quang cảnh nhộn nhịp bên ngoài. Nói một cách hoa mĩ thì đôi khi nó cảm thấy, người ta xây riêng không gian này để dành cho nó vậy vì vào buổi sáng, gác lửng ấy thường chỉ có hai người.

Bầu không khí học tập luôn sôi động đúng nghĩa khi bản tính của nó chẳng chịu ngồi yên lâu bao giờ. Có hôm đang “học bài” nó giả vờ than mệt, “bạn thầy” dạy thêm cho nó phần “đánh bài quỳ”. Và “thầy” quỳ dưới chân “trò” cả buổi trước vẻ mặt hân hoan của nó.

Có hôm thì nó đem theo bánh kẹo mượn cớ mang đi mang về nặng mời thầy ăn để được nghỉ sớm. Lúc thì rủ thầy xem phim. Rồi thì chơi cá ngựa, rút gỗ… Buổi học thường kết thúc một cách ngọt ngào và vui tươi như vậy.

Nhớ hôm trời mưa, hai thầy trò xách xe rong ruổi trên đường cười đùa hát hò như trẻ nhỏ. Qua những buổi học, qua chiếc bánh, cái kẹo, qua những ly cà phê thơm nức. “Tình thầy trò” hình như ngày càng khăng khít.

Ngày nó đi thi, thầy đưa đi đến tận trường, dặn dò kỹ lưỡng vì hiều quá rõ tính nó thiếu cẩn thận. Chơi với thầy, nó cảm thấy thoải mái dễ chịu như ngồi trong một góc quán quen và thưởng thức đồ uống mà mình yêu thích.

Tưởng chừng cái cảm xúc êm đềm ấy sẽ kéo dài mãi. Nhưng thường không phải cái gì ta muốn cũng được. Ngày nó có giấy báo đậu, cũng là ngày bạn thầy cũng gia đình chuyển đi nơi khác, liên lạc dần ngắn ngủi rồi biến mất do bận rộn hay do thời gian, nó không rõ. Hôm nay, ngồi tại góc quán quen, nó hướng tầm mắt ra xa, trời đang mưa rả rích.

Tôi cũng không rõ bạn nam ấy có về không. Nếu bạn là người thích những kết thúc có hậu, thì vui lòng đọc lại đoạn đầu một lần nữa.

Comments

No Comments Yet!

You can be first to comment this post!

Only registered users can comment.

Back to Homepage

go back to the top