back to Homepage

Đợi tình yêu như chờ phin cà phê nhỏ giọt

Đợi tình yêu như chờ phin cà phê nhỏ giọt

04 Tháng Tư, 2016

Văn hóa cà phê

0

Đợi tình yêu như chờ phin cà phê nhỏ giọt

Cafe, nó là thứ tương đồng với tình yêu đến lạ. Nhưng sự bồn chồn khi đợi một ly cafe thì lại chẳng ‘khổ sở’ như chờ đợi một tình yêu. Bởi bạn biết rằng ly cafe của mình rồi cũng sẽ đầy, còn tình yêu có thể đến hay không, ai mà biết được…

tình yêu như chờ phin cafe nhỏ giọt
ảnh minh họa

Sáng nay, tôi để dòng status Facebook: “Đến cafe đen cũng hòa tan thì mình biết mình bê tha đến mức nào rồi”. Bạn tôi, một người đến ngửi mùi cafe cũng say vặn vẹo: “Khác gì nhau? Cafe hòa tan và không hòa tan?”.

Khác chứ, khoan chưa nói đến cách chế biến hay hương vị, thì cảm giác khi uống hai loại cafe đó cũng cách biệt như trời và đất. Với tôi, cái tuyệt nhất của cafe chính là sự kiên nhẫn. Nó là thức uống để chờ đợi, để uống chậm.

Khoảng thời gian bắt buộc phải chờ từng giọt, từng giọt cafe nâu sánh trong veo nhỏ xuống là khoảng thời gian ta có thể cho phép mình xa xỉ với một ý nghĩ nào đó. Bởi thế, tôi thường thích đến sớm trong các cuộc hẹn, gọi cafe và tận hưởng chút cô đơn bình yên riêng mình.

Mùi thơm mộc mạc của thứ đồ uống ấy khiến mọi nỗi niềm đều trở nên bay bổng. Nhấp một ngụm màu hổ phách óng ánh, một vị chua điểm nhẹ nơi đầu lưỡi, trườn xuống cổ họng làm thành sự day dứt giữa ngọt và đắng.

Tôi không hiểu sao nhiều người thường thích ly cafe có màu đen thui, đắng ngắt và mùi thơm thì ngầy ngậy, mà không biết rằng đó là mùi vị của bắp và đậu rang.

Cafe là một thứ hạt kỳ lạ, dù bạn có rang nó bao lâu, dù có cháy gần thành than thì khi xay bột thành cafe, nó vẫn cho thứ nước có màu nâu cánh gián tinh sạch, và chuyển sang sắc hổ phách trong trẻo khi thêm đá. Và cafe thực sự không đắng đến ứ họng, nó thoảng chua, đắng, rồi kết lại bằng vị ngọt.

Cafe cũng biết “chung thủy” chăng? Dù đã đi qua vài mối tình từ ngốc nghếch đến cuồng si, tôi cũng luôn tự hỏi tại sao một người hôm nay còn nồng nàn yêu thương, ngày mai thoắt cái đã thành người xa lạ.

Kẻ tự hỏi, luôn là kẻ vẫn chưa rút chân ra khỏi mối tình đã vỡ. Lúc đó, khuấy ly cafe cũng thấy cái màu hổ phách “ương bướng” như đang chế giễu trái tim mình vậy.

Cafe, nó là thứ tương đồng với tình yêu đến lạ. Nhưng sự bồn chồn khi đợi một ly cafe thì lại chẳng khổ sở như chờ đợi một tình yêu. Bởi bạn biết rằng ly cafe của mình rồi cũng sẽ đầy, còn tình yêu có thể đến hay không, ai mà biết được.

Có lẽ bởi tôi đặt quá nhiều mơ mộng vào thứ đồ uống nhỏ bé ấy, nên đâm ra cáu bẳn với chính mình khi bàn tay mỗi ngày tự động xé gói cafe hòa tan, khuấy đều và uống khi thậm chí chẳng kịp hít hà mùi hương của nó.

Kỳ thực, có gì để hít hà khi biết chắc thứ mùi gay gắt ấy mười mươi là hương liệu hóa học, và tôi đôi khi vẫn đùa với cô bé cùng phòng: “Lấy cho chị một gói bột bắp rang hòa tan”.

Cafe sữa, ít ra là thứ có thể nhắm mắt châm chước vì nó “3 in 1” nên nếu pha đúng thì cầu kỳ quá, mất thời gian quá. Nhưng cafe đen hòa tan ư? Tôi thực sự thấy mình “bê tha” khi uống cafe theo cách ấy.

Nhưng hôm nay, tôi lại pha một gói cafe hòa tan, và tự an ủi mình, ít ra tình yêu mà tôi luôn giữ trong tim mình vẫn chẳng thô bạo bởi đủ mùi hương liệu, và cũng chẳng dễ dãi đến mức chỉ cần xé vỏ, khuấy đều.

Dù tôi trong một phút rồ dại đã để hạt cafe của mình sắp cháy thành than, nhưng trong lòng tôi, nó vẫn mãi giữ nguyên màu hổ phách trong trẻo, và còn thoảng đâu đó dư vị ngọt ngào.

Tôi đã tự nhủ rằng sẽ kiên nhẫn đợi ly cafe tình yêu của đời mình nhỏ từng giọt một. Chỉ có điều, dường như nó đã nhỏ giọt quá lâu.

Comments

No Comments Yet!

You can be first to comment this post!

Only registered users can comment.

Back to Homepage

go back to the top